Latest Post

Chỉ cần chút dâu tây và bột nở, bạn có thể loại bỏ cao răng siêu tốc trong 5 phút và sở hữu nụ cười không tỳ vết.
Cao răng, hay vôi răng, là chất lắng cặn cứng của các muối vô cơ gồm canxi carbonat và phosphate kết hợp với cặn mềm, tức những mảnh vụn thức ăn, chất khoáng trong miệng, vi khuẩn, xác tế bào biểu mô. Cao răng thường có màu vàng nâu, đóng xung quanh cổ răng, dễ dẫn tới viêm nướu và hôi miệng.
Cao răng không chỉ làm mất thẩm mỹ mà còn là nguyên nhân gây nhiều chứng bệnh nguy hiểm trong khoang miệng. Nhiều người tỏ ra tự ti, mặc cảm khi giao tiếp bởi hàm răng không sáng bóng, thơm tho. Kiểm tra và lấy cao răng định kỳ là biện pháp tối ưu đang được các nha sĩ khuyến khích. Tuy nhiên, bạn cũng có thể làm sạch vùng miệng và loại bỏ cao răng bằng những mẹo vặt đơn giản khi ở nhà với các nguyên liệu cực dễ kiếm.
1. Dâu tây + bột nở

Nguyên liệu: Dâu tây một trái, 1/2 muỗng cà phê bột nở.
Cách làm: Nghiền nhuyễn dâu tây, trộn lẫn với bột nở, dùng bàn chải dạng mềm bôi hỗn hợp vừa trộn lên bề mặt răng. Khoảng 5 phút sau, đánh sạch hỗn hợp này bằng kem đánh răng và súc miệng. Đây là biện pháp khá tiện lợi để loại bỏ cao răng, giúp bạn sở hữu nụ cười tỏa nắng.
Trong dâu tây có chứa axit malic, giúp loại bỏ và ngăn ngừa việc hình thành các mảng bám trên bề mặt răng. Bột nở có tác dụng làm trắng. Khi kết hợp với nhau, chúng sẽ phát huy hiệu quả tuyệt vời trong việc tẩy sạch các vết ố trên răng khi uống cà phê, rượu vang, coca hay hút thuốc…Tuy nhiên, không nên quá lạm dụng phương pháp này, bởi axit malic trong dâu tây có thể làm hại men răng. Mỗi tuần áp dụng một lần là hợp lý nhất.
2. Dấm

Nguyên liệu: Dấm, muối, nước ấm.
Cách làm: Pha lẫn ba nguyên liệu với nhau, ngậm từ 1 – 3 phút trong miệng, sau đó đánh răng như bình thường. Hỗn hợp này cũng có tác dụng rõ rệt trong việc loại bỏ cao răng, các vi khuẩn có hại và hơi thở không thơm tho.
3. Vỏ cam
Nguyên liệu: Vỏ cam, kem đánh răng
Cách làm: Phơi khô vỏ cam, xay thành bột, trộn với kem đánh răng thành hỗn hợp sệt để dùng. Hàm răng của bạn sẽ sáng trắng và bóng lên trông thấy với thứ nguyên liệu cực phổ biến này.
4. Vỏ chanh

Nguyên liệu: Vỏ chanh tươi, một thìa cà phê bột nở, một thìa muối biển.
Cách làm: Thái nhỏ vỏ chanh, trộn đều với bột nở và muối biển đã chuẩn bị. Để tạo độ đặc sệt vừa phải cho hỗn hợp, cho thêm một thìa cà phê nước sôi để nguội và trộn đều. Có thể sử dụng hỗn hợp này thay cho kem đánh răng, hoặc dùng sau khi vệ sinh răng miệng bằng kem bình thường.
5. Lạc sống

Nguyên liệu: Một vài hạt lạc sống.
Cách làm: Nhai vụn một vài hạt lạc sống trong miệng, không cần nuốt, sau đó dùng các mảnh vụn làm kem đánh răng đặc biệt. Phương pháp này cũng giúp răng trắng bóng tự nhiên với nụ cười không tỳ vết.
6. Muối

Nguyên liệu: Muối tinh.
Cách làm: Pha loãng muối với nước tinh khiết, dùng súc miệng hằng ngày. Nước muối sẽ là sát thủ của mọi loại vi khuẩn trong khoang miệng. Muối mặn còn giúp giảm đau răng, sâu răng và ngăn ngừa sự hình thành, phát triển của cao răng.

Tên : Đánh bay sẹo bằng cây lá cực kì hiệu quả
Mục : Thủ thuật
Bạn đang đọc tại 2hi.us
Xóa sẹo với cốt chanh
Nước cốt chanh chứa nhiều vitamin C, có tác dụng se khít lỗ chân lông, loại bỏ chất nhờn và bụi bẩn, xóa vết thâm và sẹo hiệu quả. Chính vì vậy mà nước cốt chanh được sử dụng vào mục đích làm đẹp, chăm sóc làn da.
Chỉ cần lấy cốt chanh thoa đều lên vùng da có sẹo trú ngụ, rồi mát xa mặt nhẹ nhàng để nước cốt chanh thấm sâu vào làn da , rửa lại mặt bằng nước ấm sau 30 phút bạn có thể làm mờ vết thâm do sẹo để lại nhờ axit và lượng vitamin lớn trong thành phần chính của chanh được thẩm thấu qua da.
Thực hiện tuần 3 lần để trị sẹo trên mặt hiệu quả. Lưu ý: khi dùng mặt nạ nước cốt chanh nên tránh tiếp xúc trực tiếp với ánh nắng mặt trời vì chanh có chứa nhiều axit.
Tuy nhiên, cách trị sẹo trên mặt với nước cốt chanh đòi hỏi sự kiên trì và nhẫn nại thực hiện trong thời gian dài mới có hiệu quả đối với những vết sẹo lâu ngày. Vì vậy, bạn nên áp dụng phương pháp này ngay khi sẹo mới hình thành để có kết quả trị sẹo tốt hơn.
Xóa sẹo bằng khoai tây
Khoai tây không chỉ là môt loại thực phẩm rất tốt cho sức khỏe, mà trong khoai tây có chứa nhiều vitamin C, V1, B2, các khoáng chất kali, phốt pho, magie, kẽm và chứa chất chống oxy hóa cực tốt cho làn da của bạn. Vì vậy bạn có thể sử dụng khoai tây để xóa vết sẹo khó bảo trên khuôn mặt của mình.
Cách làm 1: Khoai tây rửa sạch, gọt vỏ, thái thật mỏng từng miếng, nhớ dùng khoai tây tươi để có nhiều nhựa tăng độ dính với vết sẹo. Sau đó đắp lên vết thâm và để khoảng 30 phút rồi rửa mặt lại với nước.
Cách làm 2: Khoai tây rửa sạch, bào nhuyễn rồi cho vào máy xay sinh tố xay thật mịn, sau đó đắp hỗn hợp này lên da rồi để trong vòng 20-25 phút. Sau đó, rửa sạch bằng nước ấm.
Thực hiện phương pháp này hàng ngày da bạn sẽ căng dần, giúp vết thâm sẽ mờ dần di.
Các bạn hãy kiên trì áp dụng công thức này một thời gian, những vết sẹo sẽ không thấy nữa.
Trà xanh đánh bay sẹo
Với nồng độ axit trong trà xanh vô cùng đậm đặc nên chúng có tác dụng cực lớn trong việc ngăn chặn sự xuất hiện của mụn trên da. Hơn thế chúng còn là chất xúc tác để quá trình lưu thông máu diễn ra nhịp nhàng kích thích tế bào sáng trên da phát triển mạnh, giảm vết thâm do sẹo mang lại, giúp da thêm hồng hào, tươi tắn.
Bạn đang đọc tại 2hi.us
Pha một ấm trà xanh đặc rồi dùng một miếng bông nhỏ thấm vào dung dịch trà. Lấy miếng bông có dung dịch trà đó massage nhẹ nhàng theo từng vòng tròn nhỏ xung quanh vết sẹo. Dùng đều đặn mỗi ngày để nhanh chóng làm mờ và mất dần những vết sẹo.
Xóa sẹo thâm bằng bột nghệ, mật ong
Củ nghệ từ lâu đã được biết đến là bài thuốc giúp trị vết thương, nhanh liền sẹo và xóa thâm cực tốt. Bạn nên kết hợp bột nghệ với mật ong vừa xóa sẹo thâm, vừa trị mụn và làm đẹp da.
Chuẩn bị: bột nghệ khô, mật ong nguyên chất. Trộn đều mật ong với bột nghệ thành 1 hỗn hợp sệt, đắp lên vùng da bị mụn. Sau khoảng 20 phút thì rửa sạch da bằng nước ấm. Bột nghệ có thể bị giữ lại trên da vì vậy bạn nên sử dụng 1 ít sữa rửa mặt để làm sạch da tốt nhất.
Tuy nhiên, những phương pháp điều trị thông thường luôn đòi hỏi sự kiên trì, nhẫn nại rất cao.
Củ gừng giúp xóa sẹo thâm
Củ gừng có tính nóng, tuy nhiên chính vì thế mà có tác dụng xóa sẹo thâm cực tốt. Bên cạnh đó, củ gừng còn chứa nhiều vitamin như B1, B6 cùng nhiều loại khoáng chất khác nhau. Những thành phần này không chỉ mang lại cho gừng có nhiều giá trị dinh dưỡng, giảm được một số triệu chứng liên quan tới đường ruột, viêm họng,…,mà còn là vũ khí lợi hại giúp xóa sẹo thâm vô cùng hiệu quả.
Gừng có thể ức chế sự tăng trưởng của các tế bào da bị lão hóa, làm suy yếu và ngăn chặn sự phát triển của vết sẹo.
Rửa sạch củ gừng ta, để cả vỏ, thái thành các lát mỏng rồi xoa đều lên vùng da bị sẹo. Sau khi xoa 1 vài lượt thì đắp lát gừng lên vết sẹo. Sau khoảng 5-7 phút thì gỡ miếng gừng ra và rửa sạch da.
Xóa sẹo với cây lô hội
Theo những nghiên cứu, trong dịch lá lô hội cói chứa nhiều dưỡng chất như vitamin nhóm B như B12, 19 axit amin thiết yếu, vitamin C, E & khoáng chất như sắt, canxi, lecithin, magiê, natri kali, mangan và kẽm. Những dưỡng chất này trong lô hội làm đẹp da rất hiệu quả.
Cách làm đẹp da tự nhiên, trị sẹo với lô hội rất đơn giản là dùng lô hội chà xát lên vết sẹo mới hình thành kể cả vết sẹo lâu năm, đặc tính tái tạo tế bào da nhanh chóng sẽ làm mờ các vết sẹo hiệu quả. Đây chính là cách làm đẹp da tự nhiên, làm mờ sẹo hiệu quả, đơn giản, không mất nhiều thời gian và có thể thực hiện ngay tại nhà.
Nguồn: Xinh xinh

Tên bài viết : Truyện Người Vợ
Mù Thể loại :Đọc và suy ngẫm
Nguồn:truyennganhay
Tác giả : Không rõ
Bạn đang đọc truyện tại 2hi.us

Có lẽ duyên phận đưa anh đến bên cô. Mặc bao lời khuyên ngăn,một lễ cưới xinh đẹp diễn ra ở thánh đường.
Anh gặp cô trong một lần theo đoàn về tình nguyện khám chữa bệnh ở vùng sâu vùng xa. Cô giống như bông hoa dại mọc giữa rừng núi… Ngay lần đầu tiên anh đã phải lòng cô gái nhỏ nhắn, trắng trẻo và ngây thơ đó. Bất chấp rằng… cô không hề nhìn thấy gì cả.
-Em bị mù, anh rất thiệt thòi khi lấy em. Bây giờ anh hối hận vẫn còn kịp đấy.
-Em đợi đi! Cả đời này anh cũng sẽ không hối hận!
Anh áp những ngón tay mềm mại của cô lên má mình, thì thầm…

Họ sống với nhau hai năm, anh lên chức viện trưởng một bệnh viện lớn. Anh và cô đều mong chờ một đứa trẻ nhưng chưa thành hiện thực. Ngày nhận kết quả xét nghiệm, cô nép vào tay anh, bẽn lẽn như một đứa trẻ xấu hổ vì làm sai.
-Là do em đúng không?
Mức độ hormone của cô thấp nên khó thụ thai, nhưng khó không có nghĩa là không thể. Anh cười ôm cô vào lòng an ủi, dù sao cũng không thể giấu nổi thất vọng trong ánh mắt.
-Không ai có lỗi hết.

Một năm sau,vẫn không có dấu hiệu nào là họ sẽ có con. Anh là con một của gia đình. Mẹ anh vốn đã không thích cô nay lại càng có lý do để ghét. Ngày nào,lúc anh đi làm về mẹ anh cũng lấy chuyện đó ra để tra tấn.
Cô lại quá ngoan ngoãn. Giống như nuôi một con mèo,nếu nó chỉ biết quanh quẩn bên bạn và tìm mọi cách để bạn hài lòng… bạn sẽ dần thấy chán nó… Anh mệt mỏi, dần dà anh sợ về chính căn nhà của mình.
Đúng lúc đó thì Linh xuất hiện. Linh là y tá thực tập, trẻ trung và nóng bỏng khác hẳn cô vợ ở nhà của anh. Linh sà vào lòng anh là tự nguyện. Thật ra cái vẻ lãng tử của một chàng trai Hà Thành đủ để bất cứ cô gái nào chết đứ đừ, dù tuổi tác cũng không thể che lấp được, bao nhiêu cô gái dù anh có vợ rồi vẫn si mê anh. Nhưng anh vẫn nhất kiến chung tình. Đêm đó là anh say… anh cảm thấy cần giải tỏa….
Không! Anh có thể bỏ cô y tá đó nhưng Linh giống như thuốc phiện, thử một lần rồi thành ra anh nghiện cái cảm giác đê mê đó. Linh không ràng buộc anh, ở bên Linh cũng không có những lời tra tấn của mẹ… Chỉ có điều chính anh cũng không biết là anh còn yêu vợ mình nữa không. Đôi khi anh nghĩ mình đã nhầm tình yêu và sự thương hại…
-Khuya thế này rồi anh vẫn phải đi à?
Cô ôm ngang hông anh, hít nhẹ mùi hương nam tính trên áo anh.
-Ừ! Có ca mổ gấp. Em ngủ đi!
-Áo anh có mùi thơm rất lạ…
ANh sững lại, là mùi nước hoa của Linh.
-Nhưng cũng rất đặc biệt. Hôm nào anh tặng em một lọ nhé! Em cũng thích mùi này.
Cô buông tay anh. Căn phòng nhỏ chỉ còn tiếng anh thay đồ rồi tiếng bước chân xa dần.
Linh đón anh ở ngay trước cổng, tặng anh một cái hôn nồng nàn đến nghẹt thở.
-Đừng Linh! Vợ anh còn ở trên kia.
Anh chỉ lên cửa sổ tầng hai, sở dĩ anh biết là vì cô luôn có thói quen nhìn ra cửa sổ mỗi khi anh đi làm.
Linh hơi nhìn lên, nhưng vẫn nhoẻn miệng cười.
-Lo gì! Vợ anh bị mù mà. Không thấy gì hết đâu.
Linh nói đúng,chuyện anh ngoại tình cả bệnh viện đều biết. Mẹ và em gái anh cũng lờ mờ đoán ra chỉ trừ cô là vẫn không hay biết gì.

Tiếng chuông điện thoại reo lên làm gián đoạn trận cuồng hoan.
-Kệ nó đi anh!
Nhưng tiếng chuông vẫn reo, một lần lại một lần nữa.
Anh với tay lên bàn,bên cạnh, Linh nũng nĩu hôn lên ngực anh.
-Alo..
-Đêm nay anh cũng phải trực à?
Giọng cô vang lên nhỏ nhẹ.
-Ừ! Em ngủ sớm đi.
Linh vẫn tiếp tục trêu đùa bằng cách vẽ những vòng tròn nhỏ lên bụng anh.
-Đêm nay… anh có thể không trực được không? Nhà không có người…em sợ.
Cô hơi ngập ngừng. Mẹ anh và em gái đi đám cưới người họ hàng xa, sáng mai mới về.
– Lịch của bệnh viện đã sắp xếp rồi… Em ngủ…
Anh chưa nói hết câu, Linh đã gạt phắt chiếc điện thoại qua một bên…
-Em yêu anh! Đêm nay,em sẽ ở trên..

Đêm đó trời mưa to tầm tã, tiếng sấm làm anh giật mình mở mắt. Bên cạnh, Linh vẫn đang ngủ. Anh lặng lặng mặc đồ quần áo trở về nhà.
Chiếc xe vừa mới đi được nửa đường thì điện thoại rung lên, trên màn hình là số từ bệnh viện. Một cảm giức không lành chợt ập đến khiến tay anh nhận điện thoại run run…
-Anh…Anh…Vợ anh… Chị nhà vừa được đưa vào phòng cấp cứu.

Bạn đang đọc truyện tại 2hi.us
Trong bệnh viện lặng ngắt.
Anh thở hổn hển, phòng cấp cứu vẫn sáng đèn. Bên hàng ghế ngồi chờ là chị gái của cô. Sắc mặt trắng bệch vì lo lắng.
Anh còn chưa kịp hỏi gì thì chị dâu đã tát anh một cái như trời giáng…
-Không phải đêm nay anh trực ở đây sao? Sao bây giờ lại đầu tóc rũ rượi đến đây thế này?
-Cô ấy… cô ấy…
Người ở trong kia là vợ anh, chính là cái phòng bệnh nơi mà người ta đối mặt gần nhất với cái chết…
-Anh biết người mù như nó sống bằng gì không? Bằng trực giác, nó đâu phải đồ ngốc mà không biết anh ngoại tình. Một tháng trước, tôi dẫn nó đến trước cái khách sạn nơi anh dẫn cô ta vào. Anh biết nó nói gì không? Nó bảo may mà nó bị mù, nó không thấy gì hết nghĩa là không có chuyện gì… nghĩa là anh vẫn chỉ có mình nó.
Thêm một cái tát nữa… Mấy người trong bệnh viện nhìn ái ngại,viện trưởng cáo quý đạo mạo trong mắt họ vừa một lúc nhận hai cái tát từ một người phụ nữ. Bên tai anh ù ù… Cô đã biết hết rồi ư?
-Tôi đến nhà anh, mẹ anh và em gái anh xem nó còn chẳng bằng con chó nhà anh nuôi… Bạn bè cũng không có. Điện thoại nó chỉ có độc nhất hai số, một là anh, hai là tôi vậy mà lúc bị ngã đến chồng mình cũng không dám gọi.
Anh chắp tay lên cầu nguyện, trên mặt ươn ướt.
Một lúc sau, chị vợ đứng dậy, nói từng tiếng một…
-Em gái tôi sợ sấm… Chẳng lẽ anh không biết? Nó bị ngã từ trên lầu xuống, đầu chấn vào cái bể cá… Còn nữa…Nó…có mang được hai tháng rồi.

Phòng bệnh lành lạnh dù đã đóng kín hết các cửa sổ và kéo hết tất cả rèm lại. Cô nằm trên giường, môi tái nhợt…trong giấc mơ nước mắt tràn cả ra ngoài…
Đã bao lâu rồi anh không dám đối diện với cô như thế này. Lâu tới mức anh không còn nhớ rõ nụ cười của cô… Anh đã vô tâm tới mức không hề biết vợ mình mang thai. Cô gầy đi thật rồi, đường gân xanh trên mắt hiện lên khiến người ngoài nhìn vào không khỏi xót thương.

-Em đã xin anh hãy về nhà mà… đúng không? Giờ thì nó chết rồi. Nó chỉ mới được hai tháng tuổi.
Cô đưa đôi bàn tay lạnh ngặt, gầy xương xương chạm lên má anh, lên môi anh.
-Lâu lắm rồi anh không còn hôn em…
Những tiếng nấc nghẹn lên trên cổ họng anh. Đến lời xin lỗi anh cũng không còn đủ tư cách để nói với cô nữa…
-Anh đang khóc à. Còn gì để khóc nữa đâu… Anh không sai, là em sai. Anh không hối hận…cả đời này anh không hối hận khi lấy em…nhưng em hối hận rồi… Em hối hận vì lấy anh… Em buông tay…
Giọng cô nhẹ hết mức, tưởng như có thể tan vào không khí bất cứ lúc nào…

-Không ổn rồi! Cô ấy xuất hiện tình trạng kháng thuốc. Máu khó đông!
Hai ba bác sĩ lần nữa chạy vào.
-Tim ngừng đập! Kích điện lần một!
-Kích điện lần hai…

Tôi chưa thấy ba có lỗi với ai. Vậy tại sao ông cứ hay xưng tội. Hay là ông có lỗi với mẹ vì chỉ có mẹ là không bao giờ hài lòng với ông?

***


Ba tôi là một người đẹp trai và rất có duyên. Ông có một vẻ khôi hài tưởng như hời hợt nhưng nếu hiểu ông thật nhiều, người đối diện sẽ nhận ra sự sâu sắc trong mỗi câu đùa bỡn đó. Ba tôi rất đào hoa. Nếu trong đời tôi mà gặp được một người như ông, tôi sẽ yêu ngay không do dự. Nhưng ba khá khó hiểu và hay làm tôi sợ mỗi khi ông buồn vì bị mẹ chì chiết.

Ba tôi theo đạo công giáo, ngày xưa khi lấy ba tôi mẹ cũng phải theo đạo, nhưng sau đám cưới không bao lâu bà không thèm đi nhà thờ nữa. Còn ba, thỉnh thoảng tôi thấy ông trở về từ nhà thờ vào sáng chủ nhật, mắt buồn vô hồn ngân ngấn nước. Ba nói ông vừa xưng tội. Tôi chưa thấy ba có lỗi với ai, ngay cả một con côn trùng nhỏ nhoi ông cũng không nỡ giết. Ông tốt bụng đến mức hay bị lợi dụng. Vậy tại sao ông cứ hay xưng tội. Hay là ông có lỗi với mẹ vì chỉ có mẹ là không bao giờ hài lòng với ông?

Đoạn cuối một chuyện tình

Mẹ không xứng với ba nếu xét về ngoại hình. Mẹ không xấu, thậm chí nếu nhìn kỹ sẽ thấy mẹ rất có nét. Nhưng có thể vì lúc nào mẹ cũng cau có còn ba thì tươi cười nên trông mẹ rất khó coi bên cạnh ba. Mẹ hay nói "Tao đã từng yêu ổng" nhưng ba thì chưa bao giờ nói gì về tình yêu của hai người.

Tuy đào hoa nhưng chưa bao giờ ba phản bội mẹ.

Năm tôi 19 tuổi, khi vào năm nhất đại học tôi phải lòng người thầy trẻ của mình. Thầy khá đẹp trai nhưng chưa đẹp bằng ba tôi. Lần đầu tiên biết yêu tôi khó giấu những cảm xúc của mình, về nhà tôi hay nhắc đến thầy, nhắc nhiều đến nỗi ba tôi nhận ra và nhìn tôi nhẹ nhàng hỏi "Yêu rồi sao?". Ánh mắt ba rất lạ lùng. Vừa khích lệ nhưng cũng vừa răn đe. Rồi ba nói tiếp "Con gái rồi sẽ hiểu ba!". Nhưng tôi chẳng hiểu gì sất và còn đang bận tâm đến mối tình đầu của mình. Cho tới hôm nay, khi tôi đã kịp yêu thêm hai người nữa mà vẫn chưa đi tới hôn nhân thì tôi phát hiện ra ngăn tủ bí mật của ba.

Những tấm hình đen trắng ba tôi đã chụp từ lâu được xếp kỹ lưỡng trong những phong bì ngả vàng. Bên ngoài mỗi phong bì được viết chủ đề của tập ảnh và các mốc thời gian. Hình lúc ba còn trẻ đẹp trai quá sức tưởng tưởng nhưng chưa bao giờ ba đem khoe với tôi. Thậm chí tôi nghĩ mẹ cũng không biết gì.

Hồi đi học ở đại học văn khoa Sài Gòn ba có khuôn mặt thật ngây thơ với đôi mắt đen trong sáng, lúc tham gia vào ban nhạc trẻ "Sur le Mont" chuyên hát nhạc Pháp thì ba "bày đặt" để tóc hippy hơi dài, nhìn có vẻ quậy nhưng mặt vẫn hiền queo. Và mỗi xấp hình gợi cho tôi nhiều tò mò khi đọc thấy dòng chư bên ngoài phong bì "Những ngày tháng đẹp". Đây rồi, thì ra là hình ba chụp với một cô gái xinh xắn, khuôn mặt trái xoan và đôi mắt tròn đen cũng to như mắt của ba.

Đoạn cuối một chuyện tình

Trong ngăn kéo bí mật, ngoài mấy xấp hình ra, tôi còn tìm thấy mấy tấm thiệp chúc sinh nhật ba của một người bạn tên Lan và bất ngờ thấy cả một lá thư mà ngoài phong bì không có tên người gởi cũng như người nhận. Thư viết bằng mực xanh, nét chữ nghiên đều rất nữ tính. Thư cũng không đề ngày nhưng tôi thấy nét chữ của ba đề bên trên "nhận được ngày...". Tôi bắt đầu đọc...

"Duy nhớ,

Trong đời Lan, Lan đã nhận được nhiều bức thư thổ lộ của các chàng trai. Nhưng Lan không ngờ là có lúc tới phiên Lan, Lan cũng làm cái việc "vạch áo cho người xem lưng".

Lan không xác định được từ khi nào, Lan đã phải lòng Duy. Và kể từ ngày đó, Lan luôn luôn khổ sở và day dứt. Lan không quan tâm Duy có tình cảm với Lan hay không, Lan không có ý mong chờ Duy nói gì đó với mình. Vì Lan thích làm người chủ động. Và người thích chủ động đó, cho tới ngày hôm nay mới dám thổ lộ lòng mình một cách chân thành nhất vì người ta có nỗi khổ tâm riêng.

Khi Lan biết mình có tình cảm với Duy thì Lan đã có anh Minh rồi. Điều này xảy ra trước khi anh Minh đi khá lâu. Và khi anh Minh đi du học xa, Lan không còn gặp ảnh thường xuyên nữa thì Lan ngạc nhiên thấy mình không nhớ đến ảnh. Mà người Lan thấy hằng đêm trong những giấc mơ, làm Lan thao thức, nghĩ ngợi lại là Duy. Lan thấy có lỗi với anh Minh, nhưng nếu người ta có quyền sống thật với lòng mình và có thể hiểu được vì sao mình lại xử sự như vậy thì cuộc đời đỡ rắc rối hơn rất nhiều.

Lan có thể gọi tên tình cảm của mình dành cho Duy. Đó là tình yêu, trong sáng và chân thành. Lan hy vọng Duy không cười Lan vì Lan là con gái mà lại đi bước đầu tiên. Duy không săn sóc, không chiều chuộng Lan, thậm chí sinh nhật Lan cũng không nhớ. Nhiều lúc Duy chững chạc và sâu sắc, rất người lớn làm Lan kính trọng. Nhưng đôi khi Duy lại hời hợt và mất phương hướng, trẻ con quá làm Lan tổn thương.

Sở dĩ Lan muốn Duy biết Lan yêu Duy là vì Lan hy vọng Duy sẽ nghĩ khác đi về cuộc đời này. Duy sẽ sống có ý chí hơn và tích cực hơn. Duy đừng xem trọng những vấn đề tài chính hơn tình cảm con người. Duy có đủ điều kiện xây dựng một gia đình hạnh phúc, Duy chỉ thiếu một tham vọng tiến thân và thừa những ý nghĩ tiêu cực.

Lan biết mình không dễ dàng yêu ai. Vì vậy một khi Lan đã yêu Duy thì cũng có nghĩa là Duy xứng đáng. Xin Duy đừng cho là Lan kiêu ngạo, mà Duy có nghĩ vậy cũng không sao.

Còn vài ngày nữa anh Minh về. Rồi Lan sẽ tiếp tục làm người yêu của ảnh hay ảnh sẽ không chịu đựng nổi khi biết là trong tim Lan đã có thêm hình bóng của một người con trai khác. Sau khi đọc xong thư này, vì một lý do nào đó, chắc Duy sẽ tránh mặt Lan. Lá thư này chỉ để Duy hiểu Lan hơn, vậy thôi. Lan không đòi Duy phải có tình cảm phản hồi đâu, đừng lo!

Lan"

Cô Lan này đúng là một người đặc biệt, vừa sắc sảo vừa bộc trực, vừa kiêu kỳ vừa khiêm tốn. Tôi tò mò muốn biết số phận cô sau này, cô sẽ lấy "anh Minh"? Còn ba tôi, sao một cô gái tuyệt vời như cô Lan mà ông không cố gắng giành lấy để rồi cưới mẹ tôi mà sống không hạnh phúc?

Đoạn cuối một chuyện tình

Ngày mai ba sẽ đi công tác ở châu Âu về. Chùm chìa khoá ba giao cho tôi để vào công ty dọn dẹp phòng làm việc đã giúp tôi vô tình phát hiện ra ngăn tủ bí mật. Hẳn ba đã trân trọng những kỷ niệm của mình nhiều lắm nên mới không muốn chia sẻ với ai. Nhưng tôi cũng nóng lòng muốn nghe ba tâm sự. Dù gì tôi cũng lớn rồi, và tự nhiên tôi có cảm tình với cô Lan quá.

Ba về. Tôi nhìn lại ba. Ba đã thay đổi khá nhiều so với thời những tấm hình trong ngăn tủ. Mắt ba không còn vẻ hiền lành của một chàng trai mới lớn. Nhưng mắt ba vẫn còn buồn và nụ cười vẫn còn tươi. Đến bây giờ tôi mới nhận ra ba mình có một vẻ đẹp mâu thuẫn như cá tính của ông: vừa chững chạc và sâu sắc nhưng đôi khi lại hời hợt và mất phương hướng. Tôi đưa trả chùm chìa khoá cho ba:

- Con đã dọn dẹp. Sao những lần đi công tác trước ba không bắt con dọn phòng giùm luôn? Bề bộn lắm!

- Đọc hết rồi chứ?

Tôi không biết ba muốn nói gì. Giọng ba trầm, mắt ba sâu, miệng ba mím lại. Dù đã già ba vẫn còn rất đẹp trai. Thì ra ba cố tình cho tôi phát hiện ra ngăn kéo bí mật. Đã tới lúc ba muốn chia sẻ với tôi? Ba nhìn tôi dịu dàng và rồi tôi cũng thú nhận: "Đọc hết!". Không cần rào trước đón sau, ba vô đề ngay như đã chờ đợi ngày được tâm sự với con gái lâu lắm rồi:

- Lan và ba học chung lớp ở ĐH và cùng tham gia vào ban nhạc của khoa. Đó là mối tình duy nhất của cuộc đời ba. Nhưng ba đã không đủ can đảm để dành lấy nó. Con đã yêu và thất bại nhiều lần, nhưng có thể con chưa hiểu tình yêu là gì. Con chưa từng biết đến một mối tình lớn làm người ta suốt đời khắc khoải. Hôm nay ba muốn nói hết cho con nghe, con sẽ hiểu chuyện ba mẹ hơn và biết đâu con sẽ thành công hơn trong tình yêu sau này. Đừng ngắt lời ba.

Ba mở ngăn tủ lấy xấp hình chụp với cô Lan ra xem qua một lần nữa, rồi ba giở lá thư úa vàng ra, tay run run xúc động.

- Lan đã yêu ba biết nhường nào, thậm chí Lan có thể bỏ tất cả để đến với ba. Nhưng ba không dám. Bao nhiêu năm qua ba tự hỏi vậy mình có yêu Lan nhiều như Lan đã yêu ba không? Nếu yêu sao ba còn để mặc cảm, sự xấu hổ và hèn nhát chi phối khiến ba đã chạy trốn Lan.

Ba và Lan học chung lớp nhưng khi Lan có anh Minh rồi thì hai người mới có dịp hiểu nhau hơn lúc cùng tham gia vào ban nhạc "Sur le Mont". Thật ra tình yêu không phân biệt kẻ đến trước người đến sau. Nhưng ba lúc đó là một thằng sinh viên nghèo học xa nhà, rồi ra trường cũng không có sự nghiệp cho ra hồn mà chỉ là một tên thư ký cho hãng bia của Pháp. Còn Lan vừa học giỏi vừa xinh đẹp lại tháo vát nên làm trong một lãnh sự quán. Anh Minh của Lan còn xuất sắc hơn, nhà lại có quyền thế, gìau lắm. Đặc biệt ba biết anh ta yêu Lan vô cùng và theo đuổi Lan hơn một năm trời mới được Lan chấp nhận. Con coi làm sao ba không có mặc cảm cho được.

Đoạn cuối một chuyện tình

Ba ngừng lại, mắt ba mở to thất thần như hối tiếc một điều tốt đẹp mình đã vô tình đánh mất.

- Khi Lan đưa cho ba lá thư này, Lan nói "Đọc đi!" - Ba lắc đầu cười - Lan lúc nào cũng nói những câu ra lệnh với ba, nhưng lần đó nói xong Lan vụt chạy vào nhà.

Và ba đã không gặp lại Lan ròng rã 30 năm qua. Ba ngỡ ngàng cầm lá thư trong tay, không ngờ được. Chắc con có thể tưởng tượng ba xúc động thế nào khi đọc những dòng chữ bộc bạch lòng mình của Lan. Ba đã khóc nức nở như một đứa trẻ, vì hạnh phúc, vì tủi thân, vì bối rối. Ba đọc đến thuộc lòng, nhắm mắt cũng hình dung được nét chữ của Lan. Ba muốn gọi điện cho Lan gặp nhau nói hết mọi chuyện nhưng không đủ can đẩm. Ba tự cấm mình không được nhớ đến Lan và ba đã tránh mặt Lan như Lan dự đoán.

Ba tự thuyết phục mình "Yêu là phải hy sinh", Lan không thể nào hạnh phúc được với một người như ba. Nói yêu Lan làm gì khi mà ba không đủ sức lo cho Lan một cuộc sống tương đối. Còn với anh Mnh, Lan sẽ có tất cả. Anh ta vừa có tài lại vừa có đức. Rồi Lan sẽ quên ba và lại tìm được sự đồng điệu với anh Minh sau thời gian xa nhau. Sau đó một năm Lan lấy chồng, ba cũng không đến dự vì lúc đó thật ra ba đang làm việc trên một chiếc tàu du lịch đi vòng quanh thế giới. Ba đã đổi việc làm để được ra đi, để trốn chạy đất Sài Gòn nhiều kỷ niệm. Con biết Lan lấy ai không?

- Anh Minh chứ còn ai vô đây nữa!

- Không, anh ta cũng không có cái diễm phúc đó! - Ba cười, buồn đến mức tôi muốn bật khóc - Ba đã tự lừa dối mình. Trong thư Lan có nói là không nhớ gì đến anh Minh mà chỉ nghĩ đến ba. Vậy mà ba vẫn cố thuyết phục mình, Lan rồi sẽ hạnh phúc với anh ta.

Sau khi anh Minh về ít lâu, chỉ chừng một tháng là Lan xin đi du lịch sang Pháp. Ba nghĩ Lan cũng muốn trốn chạy, trốn anh Minh và trốn tất cả những gì làm anh khổ sở. Rồi qua bạn bè chung của hai người, ba biết tin Lan làm đám cưới với một kiến trúc sư người Pháp và sang định cư luôn ở quê chồng. Lan vẫn liên lạc với bạn bè trong nhóm trừ ba. Lan chắc là buồn và giận ba lắm.

Khi nghe Lan lấy một người nước ngoài trong thời gian ngắn như vậy ba suy nghĩ rất nhiều. Ba chắc Lan khó có hạnh phúc với một cuộc hôn nhân như vậy. Ba muốn viết thư cho Lan nhưng tồi lại thấy mình không xứng đáng. Và ba đã cố gắng vươn lên như Lan hằng mong mỏi. Ngày xưa ba không bao giờ nghĩ mình có thể trờ thành một thương nhân vì tánh ba dễ mủi lòng và sống thiên về tình cảm. Nhưng có lẽ vì không muốn cứ mãi là một người đàn ông yếu hèn mà ba dã cố gắng và thành công với việc kinh doanh.

Đoạn cuối một chuyện tình

Ba ngừng lại, nhìn căn phòng làm việc sang trọng của mình và mỉm cười chua chát:

- Ba đã từng xem trọng vật chất khi ba còn quá khó khăn, đến khi tiền bạc quá nhiều ba mới hiểu tình cảm mới là điều đáng quí và khó tìm. Lúc trước ba không dám lấy ai và nghĩ cũng không ai muốn lấy ba. Nhưng sau khi Lan lấy chồng được bốn năm, bà nội hối ba lập gia đình vì sự nghiệp của ba đã khá vững chắc rồi.

Ba lấy mẹ con như một sự sắp đặt, ba biết trước mình sẽ không thể nào hạnh phúc, vậy mà ba vẫn chấp nhận cưới. Ba có tội với mẹ con. Sau khi con ra đời ba mới giật mình vì đã tạo ra một con người không bằng tình yêu. Ba có tội với con. Ba không muốn lặp lại lỗi lầm này với một đứa con nữa nên mẹ con căm ghét ba. Ba muốn trả lại tự do cho mẹ nhưng bà từ chối.

- Con hiểu mẹ - Tôi lên tiếng - và con cũng hiểu ba.

- Con chưa hiểu ba đâu, chính ba còn không hiểu nổi ba nữa là! - Ba lại cười buồn - Câu chuyện chưa kết thúc. Ba tình cờ gặp lại anh Minh sau 23 năm Lan lấy chồng. Con không tin được đâu, anh ta không lấy vợ. Anh nói với ba "anh đã cho Lan hết tình yêu của mình nên anh không thể nào yêu ai khác". Ba thấy mình cũng có tội với anh.

- Cô Lan này có phước thiệt! - tôi buột miệng - ai cũng yêu cô ta đến trọn đời.

- Đã rất nhiều lần ba muốn gặp lại Lan khi đi công tác sang Pháp nhưng ba sợ. Hai lần rồi ba cầm địa chỉ Lan, đáp xe lửa rồi taxi đến trước căn nhà Lan ở nhưng ba không dám xuống xe. Ba lúc đó đã 46 và 50 tuổi mà vẫn còn nguyên sự rụt rè cả thẹn ngày nào. Nhưng lần đi công tác này ba quyết định phải gặp cho được Lan để về kể cho con nghe đoạn cuối của câu chuyện.

Tôi mở to mắt lắng nghe đoạn gay cấn nhất của một câu chuyện tình 30 năm sau:

- Cô Lan có đẹp không? Cô sống hạnh phúc không?

- Ba không gặp được Lan.

-Sao??

- Trước khi đến nhà ba quyết định gọi điện thoại. Ba nhận ra ngay giọng Lan, Lan cũng nhận ra ba "Duy hả? Có chuyện gì không? Sao lâu quá không gặp?" - Ba lắc đầu cười - "Tánh tình không thay đổi!"

"Lan biết thế nào cũng có ngày Duy tìm Lan nhưng không ngờ lâu dữ vậy. Lan viết sẵn di chúc để lại một cái hộp cho Duy rồi". Ba đề nghị gặp mặt nhưng Lan từ chối. "Thôi! Bây giờ Duy già rồi, nhăn nheo , bệ vệ, xấu thấy mồ còn để Lan thấy làm chi. Duy đang ở đâu để Lan cho người đem quà đến. Bao nhiêu năm qua không liên lạc, nhưng giờ đã nói chuyện với nhau rồi thì sau này Lan sẽ viết thư".

Ba nài nỉ bao nhiêu Lan cũng không chịu, cứ nói không muốn thấy ba đã già. Hai mươi phút sau cú điện thoâị đó, một chàng tây lai đẹp trai đem đến cho ba cái hộp, nói tiếng Việt rất giỏi. "Con là Michel Minh Duy mẹ con gởi bác hộp này. Con đã qua Việt Nam nhiều lần. Con đã từng cho xe chạy đến trước nhà bác ở Việt Nam theo lời mẹ con biểu để "thám thính" - cậu ta cười lém lỉnh - con phải ngồi trong xe rình bác gái để về nói lại là mẹ con đẹp hơn vợ bác. Sau này về làm ăn con sẽ đến nhà bác chơi, mẹ con xúi phải "cưa" con gái bác!"

Đoạn cuối một chuyện tình

Ba tôi bật cười lớn, cười sặc sụa. Khi ba nguôi cơn cười, tôi thấy trong mắt ba có nước. Ba mở va li lấy ra một hộp giấy và cho tôi xem những tấm thiệp sinh nhật. Mỗi năm người đàn bà đó đã viết cho ba tôi một tấm thiệp nhưng bà đã không bao giờ gởi. Còn ba tôi, ba nói: "Cho đến giờ ba cũng không nhớ được ngày sinh nhật của Lan".

Trong cuộc đời những chuyện như thế không phải ít. Mấy ai trong cuộc đời chọn được một kết cuộc hợp lý cho mình? Mấy ai đủ dũng cảm để gạt đi những con mắt người đời để mà sống cho riêng mình? Thế nên đừng trách sao con người luôn nuối tiếc khi nhìn lại quá khứ.

Tại sao anh không về nhà? Tại sao anh để cho người phụ nữ đó gọi điện mà không thèm nói gì với nó? Để xem lần này anh giải thích sao đây. Cơ mà anh có nói gì đi nữa thì nó cũng chẳng còn tin anh. Với nó, mọi chuyện đều có thể vì tình yêu mà cho qua. Nhưng riêng chuyện đi đêm với người phụ nữ khác là điều không thể nào tha thứ.

***
        - Sau này em sẽ không ân hận vì lấy anh chứ?

        - Đây là lần thứ mười sáu anh hỏi em câu này. Em mà còn nghe thêm lần nữa là em cho anh thành thầy tu luônnnn. – Nó di di ngón trỏ vào trán anh, cái mặt vênh lên phụng phịu khiến anh phì cười.

        - Thôi được rồi, thôi được rồi. Một câu cuối cùng nhé. Em sẽ không ngại khi đi chung với anh tới những chỗ đông người chứ?

        - Sao em lại phải ngại khi đi cùng anh? – Đang ngồi lọt thỏm trong lòng anh, nó bỗng nhiên chồm dậy, ánh mắt nhìn anh đầy vẻ tố cáo.

        - Biết đâu được. – Anh cười cười – Chẳng hạn, nhỡ may ai đó không biết chúng ta với nhau, hoặc giả kẻ đó ác ý mà hỏi em một câu: "Bố cậu đấy à?" Thì em sẽ trả lời sao?

Đang lúc chăm chú hếch mặt đợi câu trả lời của anh, nó bỗng phá lên cười sặc sụa, mặc cho vẻ mặt anh cứ nghệt ra, trông đến thương. Nó làm điệu bộ nhăn mặt, khẽ lườm yêu anh một cái:

         - Anh chẳng hiểu gì em cả. Đứa nào dám động đến người thương của em, em sẽ quay ra mà đay tận mặt nó rằng: "Này, thế mày đã bao giờ nghe chuyện một ông bố mười hai tuổi mà có thể sinh con chưa? Hả hả hả?" cho chúng nó khiếp ấy chứ. – môi nó cong cong sau cái giọng điệu chua hơn giấm và cay hơn ớt ấy.

Anh phì cười:

         - Khiếp em quá cơ! Người yêu anh đanh đá quá!

Nó "hứ" một tiếng rõ dài rồi lấy chân huých nhẹ vào chân anh:

         - Em chỉ đanh thôi, không có đá. Nãy giờ em có đá anh cái nào đâu?

         - Ừ, ừ, chỉ đanh thôi, không đá. Chắc tại đá trong em đã tan chảy vì anh mất rồi. – Anh nhìn nó âu yếm. Được thể, nó lấn lướt:

         - Bây giờ đến em nhá?

         - Sẵn sàng! – Anh giơ tay chếch chếch trên trán làm điệu bộ cúi chào quân phép. Nó ngồi thẳng dậy, tựa đầu vào vai anh rồi cất giọng nghiêm túc:

         - Thứ nhất, anh không được đùa cợt với bọn con gái trên facebook.

         - Không được. - Anh phản đối – Anh chỉ đùa vui đôi ba câu thì ảnh hưởng gì đâu? Không lẽ người ta đùa mình, mình cứ im im. Chẳng phải em cũng nói chuyện phiếm với bọn con trai trên đó sao?

         - Em khác, anh khác. – Nó nghiêm giọng - Em chỉ nói chuyện thôi chứ không có tán tỉnh cợt nhả. Với lại, em biết đâu là giới hạn của mình. Còn đàn ông các anh, không tin được, miệng đùa cợt, lòng lại nghĩ thật. Nếu anh không làm được thì thôi vậy.

         - Hmm, vậy anh sẽ hạn chế. - Anh nhăn mặt khổ sở.

         - Thôi được rồi. – Nó cười tủm tỉm – Em tin anh, miễn anh đừng đi quá giới hạn và nhớ là trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến em ngay cả khi đang đùa với người ta.

         - Tuân lệnh!

         - Những lúc cãi nhau, anh phải nhường nhịn em. Nếu em sai thì anh phải nói cho em biết, chỉ cho em thấy, chứ đừng lầm lì im lặng để cố chấp và hiểu lầm nhau.

         - Em thật giống một bà cụ non. – Mắt anh không rời nó và tay nắm chặt tay nó.

Bạn anh bảo, đàn ông lấy vợ trẻ chỉ chiều được ngày một ngày hai, không qua ngày thứ ba. Nhất là những lúc cãi nhau, cô nàng chẳng khác gì đứa trẻ con cứng đầu, khó bảo, chỉ có thể nhường thôi chứ không thể nhịn được, rồi đến ức chế mà vỡ tim mất thôi. Nhưng lúc này, khi nó ngồi gọn trong vòng tay anh, anh cảm tưởng mình đang ôm cả một bầu trời hạnh phúc trong tim.

Những điều khoản sau hôn nhân đã được thông qua. Ai cũng bảo anh và nó là một đôi đũa lệch.

Còn anh, mỗi khi nhớ đến câu hát của một nhạc sĩ nào đó đã viết, anh không khỏi chạnh lòng: "Em và tôi, một bông hoa sắc thắm, một cành khô không chồi..."

Anh hơn nó hẳn một con giáp, đôi lúc anh cảm tưởng anh và nó giống như người anh cả và cô em út. Nhưng nó là đứa em ngoan. Anh tin bằng tình yêu của mình, anh có thể đồng hành bên nó suốt cuộc đời này.

***

Một đêm, nó đánh thức anh, phụng phịu:

          - Anh ơi, con thèm kim chi.

Anh cười, ôm ấp nó:

          - Mẹ gì xấu thế. Mẹ thèm còn đổ cho con. Thôi ngủ đi, muộn rồi. Mai anh mua kim chi cho hai mẹ con.

          - Ứ, - nó đẩy anh ra. Anh muốn em ngủ với cơn thèm cả đêm à? Đi mua cho em đi. Đi chồnggg... - Nó bỗng đổi tông giọng nài nỉ.

          - Em biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Một giờ sáng rồi đấy. Ai người ta bán kim chi cho em vào giờ này. Thôi ngủ đi, anh hứa mai mua đền.

          - Ứ, ứ. – Nó nện chân thùm thùm xuống giường - Anh làm bố mà chẳng thương con gì cả.

          - Thôi, cho anh xin. Khổ quá cơ. Mọi lần em có ăn đêm bao giờ đâu.

          - Em mới nhờ anh có chút mà anh kêu khổ ư? – Nó lay lay anh, không cho anh ngủ.

          - Nào, lại cãi nhau bây giờ. – Anh càu nhàu. – Mà cũng tại em cơ. Xem phim Hàn cho lắm vào, giờ lại thèm kim chi.

          - Tóm lại là anh có đi mua cho em không thì bảo? Anh không đi thì tự em sẽ đi. – Nó nói và xốc váy đứng lên.

          - Thôi được rồi, em ngồi yên đấy, anh đi. – Anh ngồi dậy, lẳng lặng mở cửa rồi dắt xe đi trước ánh nhìn ngơ ngác của nó. Nó định gọi anh lại, nhưng niềm kiêu hãnh kéo nó về thực tại. Anh đi rồi, cơn thèm kim chi dần qua. Nó nằm ôm gối, lặng thầm nguyền rủa mình quá đáng với anh.



Bốn giờ sáng, nó giật mình tỉnh giấc. Qườ tay sang cạnh không thấy anh. Nó choàng dậy, chạy ra phòng khách. Cửa vẫn khóa, không có xe của anh. Lâu quá rồi, sao anh chưa về? Anh có thể đi đâu được ngoài mấy cái quán ăn quanh đây chứ? Hay anh không mua được kim chi nên không quay về với nó. Bỗng nhiên lòng nó hoang mang. Điện thoại đổ chuông, nó nhấc máy.

          - Xin lỗi làm phiền chị. Chị có phải là vợ anh Huy không? – Giọng một phụ nữ.

          - Phải phải, có chuyện gì với anh ấy ư? – Nó hoảng hốt.

Đầu giây bên kia lặng yên một lúc rồi chậm rãi:

          - Không, anh Huy không làm sao. Chỉ là... anh ấy chưa về ngay được thôi. Tôi gọi điện để chị yên tâm.

"Bụp". Nó lia cái điện thoại vào góc tường rồi òa khóc ngon lành. Này thì kim chi này, này thì nói dối để đi với gái này. Này thì qua đêm ở ngoài này... Chuyến này về anh sẽ biết tay với nó.

Một lúc, như sực nhớ ra, nó chợt sờ tay vào bụng, thủ thỉ: "Mẹ xin lỗi con yêu! Tại bố con hư nên mẹ phải phạt. Mẹ yêu con, yêu con mà. Mẹ con mình không cần bố nữa, con ha." Cơn buồn ngủ lại đến, nó ngả người ra ghế và thiếp đi.

***

Anh mở mắt, mình đau ê ẩm. Chiếc xe quệt anh đã chạy từ đời tám hoánh. Anh ngồi dậy, bỗng thấy tê nhức ở chân. Nước ở đâu thấm ướt cái ống quần dài. Anh đưa tay sờ và soi tận mặt.

Máu. Máu ra nhiều quá. Chân trái anh bị thương khi anh ngã xuống đường và bị con suzuki đè lên. May nhờ chiếc mũ bảo hiểm nên anh không bị ở đầu. Nhưng anh ngã sấp, mặt úp xuống đường, găm vào mấy viên sỏi sắc cạnh.

Người phụ nữ lao công tốt bụng phát hiện anh nằm quằn quại khi anh lết đến bên vỉa hè. Chị đỡ chiếc xe dậy rồi dìu anh về nhà mình gần đó. Đêm hôm, chắc người nhà anh rất lo lắng. Chị gọi điện giúp anh, nhưng anh nhờ chị đừng nói anh gặp nạn. Anh sợ nó lo lắng mà ngất xỉu mất.

Anh biết có thể nó sẽ tức tối mà hiểu lầm anh. Nhưng như thế vẫn hơn là làm hại tinh thần nó. Anh hiểu nó yêu anh nhiều lắm. Nó sẽ không tha thứ cho mình nếu biết anh vì nó mà ra nông nổi đó.

***

Sáu giờ sáng. Nó ngồi dậy, phờ phạc như người mất hồn. Nó đi xuống bếp bật ấm nước sôi chờ pha sữa. Nếu không vì đứa con trong bụng thì nó đã không buồn ăn sáng. Mọi chuyện diễn ra nhanh quá, nó không lường hết được.

Tại sao anh không về nhà? Tại sao anh để cho người phụ nữ đó gọi điện mà không thèm nói gì với nó? Để xem lần này anh giải thích sao đây. Cơ mà anh có nói gì đi nữa thì nó cũng chẳng còn tin anh. Với nó, mọi chuyện đều có thể vì tình yêu mà cho qua. Nhưng riêng chuyện đi đêm với người phụ nữ khác là điều không thể nào tha thứ.

Chuông điện thoại. Số máy hôm qua. Nó ngần ngừ rồi bắt máy. Không kịp chỉnh lại đầu tóc, nó vớ lấy chiếc chìa khóa xe rồi lao vội ra đường, đến bệnh viện. Người ta bảo anh đang được khâu vết thương ở đó. Vì sao bị thương thì nó không kịp hỏi.

         - Mặt anh làm sao thế kia? – Nó xót xa khi trông thấy anh.

Anh cười cười, cầm lấy tay nó:

         - Anh bị người ta đánh ghen đêm qua. Cũng tại anh...

         - Gì cơ? – Giọng nó ứ nghẹn. Nó vùng vằng xô anh ra, mắt ngân ngấn nước.

         - Thôi mà, anh xin lỗi...

         - Thôi đi về, về nhà chúng ta sẽ nói chuyện. - Nó đứng lên, vội vã tiến về phòng hành chính bệnh viện thanh toán mọi thứ. Nó phải cam kết sẽ chăm sóc vết thương cho anh cẩn thận, người ta mới để nó đón anh về.

Nó gọi taxi đưa anh lên xe. Suốt dọc đường, nó không nói với anh câu nào. Về đến nhà, nó lẳng lặng xuống bếp làm cơm. Anh ngồi sofa bật ti vi xem tin tức.

"Đừng giận anh làm chi cho mắt em buồn nước mắt em tuôn. Giờ anh nhận ra anh đã yêu em ngàn lần em hỡi..." Đang hé môi nếm canh, tiếng hát rống lên của anh từ nhà trên bỗng làm nó suýt sặc vì cười.

          - Hôm nay vợ anh nấu món gì thơm thế? – Anh hít hà cà nhắc đến chỗ nó. Nó quay đi, vẫn cặm cụi dọn mâm như không có anh bên cạnh. Bữa cơm diễn ra lặng lẽ. Thỉnh thoảng anh gắp thức ăn vào bát nó. Nó gắp bỏ ra. Anh lại gắp tiếp và thủ thỉ:

         - Cái này cho thằng cu.

Miếng cơm vừa và vào miệng nó bỗng phì cả ra. Nó nén cười nhưng không được. Nó ngước lên, lườm anh một cái tưởng đứt đôi con ruồi bay ngang.

         - Em giận gì mà dai thế? Đừng làm anh sợ. – Anh nắm lấy tay nó, kéo nó vào lòng khi nó định bước về phòng.

         - Em có giận anh đâu. Là em tự giận mình đấy chứ. – Nó cúi gằm mặt, thủ thỉ.

Anh đẩy nó ra và nhìn vào mắt nó:

         - Em không giận anh thật à? Thề không giận?

Nó gật đầu, rồi lại lắc đầu, ý muốn nói nó không giận anh, thề không giận.

         - Thế sao em không nói gì làm anh sợ? Em thậm chí không thèm tra đêm qua anh đi đâu? Vì sao anh bị người ta đánh ghen ư?

Nó bỗng đấm vào vai anh thùm thụp, thùm thụp:

        - Cho anh chừa cái tội lừa em đi. Em nghe chị ấy kể hết rồi.

        - Chị nào cơ? – Anh nhìn nó với gương mặt của một cậu bé.

        - Còn chị nào nữa. Cái chị mà cứu anh íiiiiiiii... - Nó kéo dài chữ "í" và cái môi lại cong lên khiến anh không nén được cười, chỉ muốn véo yêu một cái vào mũi nó.

        - Em xin lỗi, tại em cả. Anh có còn đau không? Em gặp chị ấy lúc quay ra thanh toán viện phí. – Nó nhìn anh với đôi mắt xót xa.

        - Có, anh đau lắm. – Anh nói với vẻ mặt nhăn nhó.

        - Anh đau ở đâu? Ở chân hả? Hay ở mặt? Họ nói với em là anh phải khâu sáu mũi. – Giọng nó đầy lo lắng.

        - Không, anh đau ở đây nè. Giờ vẫn đau. – Anh dịu dàng cầm tay nó áp lên phía trái ngực mình. Nó dụi đầu vào ngực anh, cười khúc khích.

        - Ai bảo anh ngốc cơ. Cưới một cô vợ người lớn, hết cái tính vòi vĩnh nhõng nhẽo thì đâu có ra nông nổi này.

Anh phì cười:
       - Cơ mà anh thích thế cơ. Thích em cơ.

        - Anh nè, em có một ý này.

        - Được rồi, em nói đi, gì anh cũng chiều, miễn đừng bắt anh xa em lúc nửa đêm là được.

Nó mỉm cười, ghé sát tai anh thì thầm:

        - Sau này... nếu em sinh con gái, mình đặt tên con là Kim Chi anh nhé.

Anh chẳng còn biết nói gì hơn ngoài cái gật đầu tắp lự. Anh choàng tay ôm "Kim Chi mẹ" vào lòng. Đôi mắt trong veo của nó nhìn anh trông yêu đến lạ. Ngỡ như anh đang chết đuối trong đôi mắt ấy.

Xuân Thi

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget