Articles by "Trích dẫn thơ hay"

Từng lời thơ nhẹ nhàng mà như gợi lên cả bầu trời giông tố đang kéo về lòng người khi ai đó bước đi. Trong tình yêu, "một giây mơ màng ta đã đánh mất nhau", thế nên ai cũng hoang hoải sợ ngày "tan tác đôi nơi mỗi đứa một đời". Blog Làm văn nghị luận gửi đến bạn đọc bài thơ "Sợi tóc nhỏ" của Nguyễn Hồi Thủ - với từng thi từ êm ái mà nặng ưu tư của người đang yêu.

Sợi tóc nhỏ - Nguyễn Hồi Thủ - Blog Làm văn nghị luận




Thế nào rồi chúng ta cũng phải xa nhau

Thời gian đến như bão về trước ngõ

Rồi có thể như lá chiều trong gió

Tan tác đôi nơi mỗi đứa một đời

Không nói gở
chiều nay
châm điếu thuốc
anh nhìn vào ngọn lửa
đã thấy mờ xa em ở trong sương
em bước đi
gió thổi áo trên đường
Sợi tóc nhỏ một mình còn ngoảnh lại


1983
Nguyễn Hồi Thủ

Người ta thường bảo, khi một người con trai yêu thương thật lòng một người con gái, thì anh ấy sẽ để tâm đến từng điều nhỏ nhặt của cô ấy... từ nụ cười, ánh mắt, đôi tay, mái tóc, mùi hương... Và cả từng "sợi tóc nhỏ" như tơ lòng dung dưỡng một mối tâm tư.
---
Trong chương trình SGK, thơ Nguyễn Hồi Thủ dường như còn xa lạ với các bạn đọc. Tuy nhiên, nếu bạn là một người yêu sách, thích thơ, chắc hẳn một lần nào đó vô tình thấy thấp thoáng bóng thơ Nguyễn Hồi Thủ trong một chuyện tình nào đấy. Blog Làm văn nghị luận gửi đến bạn đọc vài dòng thơ này, đây có thể là một liên tưởng hay khi bình luận về "Sóng" của Xuân Quỳnh - giữa hai thái cực - một người con gái đang yêu trong tâm thế tích cực và một chàng trai thâm trầm, ưu tư...

Chúng ta đã được biết đến Nguyễn Khoa Điềm qua bài thơ "Đất Nước" với niềm tự hào dân tộc cùng bao chất liệu văn hóa dân gian đầy ám ảnh. Blog Làm văn nghị luận gửi đến các bạn bài thơ "Mẹ và quả" với những liên tưởng thú vị, cảm động về mẹ, nhất là tâm tư của những người con đang "... hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi - Mình vẫn còn một thứ quả non xanh."


Những mùa quả mẹ tôi hái được

Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng
Những mùa quả lặn rồi lại mọc
Như mặt trời, khi như mặt trăng.

Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên
Còn những bí và bầu thì lớn xuống
Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn
Rỏ xuống lòng thầm lặng mẹ tôi.

Lũ chúng tôi một thứ quả trên đời
Bảy mươi tuổi mẹ mong chờ được hái
Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi
Mình vẫn còn một thứ quả non xanh.

Nguyễn Khoa Điềm

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget